settings icon
share icon
Câu hỏi

Có phải Đấng Christ đã chết vì mọi tội lỗi ngoại trừ tội vô tín? Nếu Ngài đã chết vì mọi tội lỗi, tại sao mọi người vẫn xuống địa ngục vì tội vô tín?

Trả lời


“Ấy chính Ngài làm của-lễ chuộc tội-lỗi chúng ta, không những vì tội-lỗi chúng ta thôi đâu, mà cũng vì tội-lỗi cả thế-gian nữa” (1 Giăng 2:2). Khi Kinh Thánh nói rằng Đấng Christ là của lễ chuộc mọi tội lỗi, điều đó không có nghĩa là mọi tội lỗi đều tự động được tha thứ. Nó chỉ đơn giản có nghĩa là của lễ để đảm bảo sự tha thứ cho cả thế gian đã được thực hiện; liệu của lễ đó có thực sự dẫn đến sự tha thứ cho bất kỳ cá nhân nào hay không lại là một vấn đề khác, bởi vì của lễ đó phải được chấp nhận bằng đức tin. Con đường trở về với Chúa của chúng ta đã được Đấng Christ chuẩn bị; câu hỏi bây giờ là chúng ta có tận dụng cơ hội này không?

Đấng Christ đã chết vì mọi tội lỗi; nghĩa là, sự hy sinh của Ngài hoàn toàn đủ để trả giá cho tội lỗi của toàn thể nhân loại. Nhưng sự tha thứ chỉ đến với một cá nhân khi người đó ăn năn và tin (xem Mác 1:15). Cho đến khi chúng ta chấp nhận (bởi đức tin) sự cung ứng của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ, thì chúng ta vẫn còn ở trong tội lỗi của mình. Những người chết trong sự vô tín chết trong mọi tội lỗi của họ—họ là những kẻ nói dối, giết người, ngoại tình, v.v. không được tha thứ (Khải Huyền 21:8). Những người tin cậy nơi Đấng Christ để được cứu rỗi không chết trong tội lỗi; họ chết trong Đấng Christ và được tha mọi tội lỗi. Chúng ta được xưng công bình bởi đức tin (Rô-ma 5:1); nếu không có đức tin, chúng ta bị kết án (Giăng 3:18). Sự tha thứ được nhận qua đức tin nơi Đấng Christ và đi kèm với lời hứa về một cõi đời đời trên thiên đàng; việc thiếu đức tin khiến chúng ta không được tha thứ và bị đày xuống địa ngục đời đời.

Trong Kinh Thánh, niềm tin hay đức tin không chỉ đơn thuần là nghĩ điều gì đó là sự thật. Đức tin liên quan nhiều hơn đến sự tin cậy và chấp nhận cá nhân, những hành động có chủ ý theo ý muốn của một người. Vì vậy, trong Kinh Thánh, tội vô tín không chỉ là sự thiếu hiểu biết; đúng hơn, đó là cố tình từ chối món quà tha tội miễn phí của Đức Chúa Trời - kể cả tội vô tín.

Khi Đức Chúa Trời đề nghị tha tội cho một người nếu anh ta tin, logic cho thấy rằng câu trả lời của anh ta không thể là: “Không, tôi từ chối tin Ngài, nhưng dù sao cũng hãy tha tội cho tôi”. Sự tha thứ là một lời đề nghị có điều kiện: nếu điều kiện bắt buộc được đáp ứng (đức tin), thì kết quả đã hứa sẽ xảy ra (sự tha thứ). Đức tin nơi Đấng Christ là cách con người đáp lại đúng đắn trước lời đề nghị cứu rỗi của Đức Chúa Trời.

Kinh Thánh nói nhiều về sự cần thiết của việc chọn đức tin nơi Đấng Christ và hậu quả của việc không tin. Đấng Christ mong muốn quy tụ những cư dân tội lỗi của Giê-ru-sa-lem lại với Ngài, thế nhưng họ vẫn ở trong tội lỗi của mình; sự lên án của Chúa Giê-su đặt gánh nặng trực tiếp lên họ: “Các ngươi chẳng muốn” (Lu-ca 13:34). Sự vô tín của họ đã khiến họ rời xa Đấng Christ, sự cứu rỗi duy nhất cho họ.

Về luận lý học đòi hỏi phải có đức tin: “Vả, không có đức tin, thì chẳng hề có thế nào làm đẹp lòng Đức Chúa Trời; vì kẻ đến gần Ngài phải tin rằng có Đức Chúa Trời, và Ngài là Đấng hay thưởng cho kẻ tìm kiếm Ngài” (Hê-bơ-rơ 11:6).

Về sự vô tín như một hành động của ý chí, một sự lựa chọn có chủ ý: “Vả, dẫu Ngài đã làm bấy nhiêu phép lạ trước mặt chúng, họ cũng không tin Ngài” (Giăng 12:37).

Về lý do tại sao không có lý do để bào chữa cho sự vô tín, Rô-ma 1:18-20 cho biết: “Vả, cơn giận của Đức Chúa Trời từ trên trời tỏ ra nghịch cùng mọi sự không tin-kính và mọi sự không công-bình của những người dùng sự không công-bình mà bắt hiếp lẽ thật. Vì điều chi có thể biết được về Đức Chúa Trời thì đã trình-bày ra cho họ, Đức Chúa Trời đã tỏ điều đó cho họ rồi, bởi những sự trọn lành của Ngài mắt không thấy được, tức là quyền-phép đời đời và bổn-tánh Ngài, thì từ buổi sáng-thế vẫn sờ-sờ như mắt xem-thấy, khi người ta xem-xét công-việc của Ngài. Cho nên họ không thể chữa mình được”.

Về thiệt hại thuộc linh của sự vô tín: “Thế thì anh em đã được kết-quả gì? Ấy là quả mà anh em hiện nay đương hổ-thẹn; vì sự cuối-cùng của những điều đó tức là sự chết” (Rô-ma 6:21). “Chúng tôi từ-bỏ mọi điều hổ-thẹn giấu-kín;” [nhưng] “cho những kẻ chẳng tin mà chúa đời nầy đã làm mù lòng họ, hầu cho họ không trông thấy sự vinh-hiển chói-lói của Tin-lành Đấng Christ, là ảnh-tượng của Đức Chúa Trời” (2 Cô-rinh-tô 4: 2, 4).

Về công lý thì hình phạt dành cho sự vô tín: “Vả, sự đoán-xét đó là như vầy: Sự sáng đã đến thế-gian, mà người ta ưa sự tối-tăm hơn sự sáng, vì việc làm của họ là xấu-xa” (Giăng 3:19).

Cuối cùng, để chắc chắn bạn cần biết một tín đồ chân chính phải tin điều gì để trở thành một Cơ-Đốc nhân được tha thứ, đây là phần tóm tắt:

Kinh Thánh cho biết rõ ràng rằng cách duy nhất để vào thiên đàng hoàn hảo của Đức Chúa Trời là phải trở nên hoàn hảo (trong sạch và vô tội) như chính Đức Chúa Trời (Ma-thi-ơ 5:20, 48; Lu-ca 18:18-22). Dù chỉ phạm tội một lần trong đời, bạn đã vi phạm toàn bộ luật pháp của Đức Chúa Trời, cũng giống như bẻ một mắt xích là đứt cả chuỗi (Gia-cơ 2:10). Công lý hoàn hảo của Chúa có nghĩa là mọi tội lỗi đều phải bị trừng phạt. Hình phạt đó là cái chết dưới hình thức xa cách vĩnh viễn với Đức Chúa Trời trong hỏa ngục (Xuất Ê-díp-tô Ký 32:33).

Không một con người nào có thể đạt được tiêu chuẩn hoàn hảo của Đức Chúa Trời, vì vậy nếu không có một Đấng Cứu Rỗi siêu nhiên giải cứu chúng ta, thì tất cả chúng ta đều là những tội nhân hư mất (Công vụ 15:10; Rô-ma 3:9-23). ​​Đức Chúa Trời yêu bạn và muốn giải cứu bạn khỏi địa ngục (Giăng 3:16; 2 Phi-e-rơ 3:9). Vì vậy, Ngài đã sai Con hoàn hảo của Ngài đến để tự mình gánh lấy hình phạt của bạn—sự sống của Ngài thay cho bạn—trả hết món nợ của bạn với Đức Chúa Trời bằng cách chết trên thập tự giá, và giải thoát bạn mãi mãi khỏi sự kết án công chính của Đức Chúa Trời. Mọi tội lỗi của bạn—trong quá khứ, hiện tại và tương lai—đều được tha thứ nếu bạn chọn chấp nhận món quà tha thứ đó bằng đức tin (tin và trông cậy Chúa sẽ giữ lời hứa của Ngài), khi bạn ăn năn (từ bỏ) tội lỗi của mình (Lu-ca 24:47; Công vụ 11:18; 2 Cô-rinh-tô 7:10) và cầu xin Ngài cứu bạn (Giô-ên 2:32; Công vụ 2:21). Huyết của Chúa Giê-su che phủ tội lỗi của bạn để Đức Chúa Trời thấy bạn hoàn hảo như Con Ngài (Ê-sai 53:4-6; 2 Cô-rinh-tô 5:21).

Ngay khi bạn chấp nhận món quà miễn phí của Chúa bằng đức tin, bạn đã được thay đổi: “Vậy, nếu ai ở trong Đấng Christ, thì nấy là người dựng nên mới; những sự cũ đã qua đi, nầy, mọi sự đều trở nên mới” (2 Cô-rinh-tô 5:17). Bạn trở thành con yêu dấu của chính Đức Chúa Trời (1 Giăng 3:1), một mối quan hệ vĩnh cửu không bao giờ có thể bị phá vỡ (Rô-ma 8:38-39; Ê-phê-sô 1:13-14). Đức Chúa Trời với tư cách là Cha, Con và Thánh Linh ngự trong bạn và lập “nhà” trong bạn (Giăng 14:17, 23). Bạn có thể thấy tại sao Phúc âm của Đấng Christ được gọi là Tin mừng (Lu-ca 2:10; Công vụ 5:42, 14:15)! Khi chấp nhận món quà này, bạn đồng ý rằng bạn thuộc về Đức Chúa Trời (1 Cô-rinh-tô 6:19-20). Bạn không thuộc về chính mình vì Ngài đã mua (chuộc lại) bạn bằng huyết báu của Con Ngài (1 Phi-e-rơ 1:18-19).

Món quà cứu rỗi vĩnh cửu tuyệt vời này không thể kiếm được bằng bất kỳ điều tốt (việc lành) nào bạn làm (Giăng 3:16; Rô-ma 3:21-25; Ê-phê-sô 2:8-9). Trên thực tế, việc cố gắng kiếm được nó bằng chính nỗ lực của mình, như thể bạn có thể làm hài lòng Chúa đủ để được Ngài chấp nhận đã bị lên án gay gắt trong Kinh Thánh (Ga-la-ti 1:6-9). Đó là sự khác biệt giữa Cơ Đốc giáo và hầu như tất cả các tôn giáo khác trên thế gian, với những quy định do con người đặt ra về những gì con người phải làm hoặc không được làm trong nỗ lực vô vọng nhằm giành được ân huệ của Chúa và đạt được sự sống đời đời cho linh hồn mình.

Sự cứu rỗi của bạn là miễn phí, một món quà vô giá từ Chúa có giá trị hơn cả thế gian (Ma-thi-ơ 13:44; 16:26). Và vì vậy, tác giả của sách Hê-bơ-rơ hỏi, “Nếu ta còn trễ-nải sự cứu-rỗi lớn dường ấy, thì làm sao tránh cho khỏi được?” (Hê-bơ-rơ 2:3). “Ngày nay nếu các ngươi nghe tiếng Ngài thì chớ cứng lòng” (Hê-bơ-rơ 3:7–8). “Ta đã phù-hộ ngươi trong ngày cứu-rỗi. Kìa, hiện nay là thì thuận-tiện; kìa, hiện nay là ngày cứu-rỗi" (2 Cô-rinh-tô 6:2).

English



Trở lại trang chủ tiếng Việt

Có phải Đấng Christ đã chết vì mọi tội lỗi ngoại trừ tội vô tín? Nếu Ngài đã chết vì mọi tội lỗi, tại sao mọi người vẫn xuống địa ngục vì tội vô tín?
Chia sẻ trang này: Facebook icon Twitter icon Pinterest icon Email icon
© Copyright Got Questions Ministries